Từ thợ nail đến chủ tiệm: bài học của Nguyễn Hải cho người làm đẹp

Nghề nail - tiệm làm đẹp Lucia Nails của Nguyễn Hải

Từ con số âm ở Thụy Điển năm 2016 đến chủ tiệm Lucia Nails, hành trình thợ nail thành chủ tiệm của Nguyễn Hải và bài học “mỗi ngày giỏi hơn hôm qua” cho người làm đẹp. Cô Phương Ly (PLITA) ngồi trò chuyện.

5 giờ sáng, một người đàn ông Việt đi nhặt từng lon nước ngọt

5 giờ sáng, trời Thụy Điển tối và lạnh. Một người đàn ông Việt cúi xuống nhặt từng lon nước ngọt người ta vứt bên đường, gom đủ để đổi lấy chút tiền mua đồ ăn cho ngày hôm đó. Anh tên Nguyễn Hải. Năm 2016, anh sang xứ người với hai bàn tay trắng: không tiền, không nghề, không tiếng, không một mối quan hệ. Anh từng nói về mình một câu cô nhớ mãi: “Có những người bắt đầu bằng lợi thế. Tôi bắt đầu bằng con số âm.”

Cô kể chuyện này cho em nghe ngay từ dòng đầu, vì cô biết trong lòng nhiều em đang mang một nỗi sợ rất thật.

Cô hỏi em trước: “Em bắt đầu từ số không, không người đỡ đầu, không vốn — liệu em có sống nổi với nghề makeup này không?”

Em ơi, có một điều ít ai nói thẳng với em: điểm xuất phát thấp không phải là một bản án. Người đàn ông nhặt lon năm ấy, hôm nay là ông chủ tiệm làm đẹp Lucia Nails ở Mölndal, Thụy Điển. Anh đi qua con số âm bằng đôi tay của chính mình, không có ai đỡ.

Trả lời nhanh cho em: Hành trình từ thợ nail (làm móng) lên chủ tiệm của Nguyễn Hải bắt đầu từ con số âm — không tiền, không nghề, không tiếng — rồi đi lên bằng một việc giản dị: mỗi ngày giỏi hơn hôm qua, đặt chất lượng và con người lên trên doanh thu. Không có phép màu, chỉ có tích lũy đủ lâu và tử tế đủ bền.

Em thấy không, một người khởi đầu dưới vạch số 0 mà vẫn đi lên được, thì câu hỏi lớn của cả bài này không phải là “anh ấy có giỏi không”. Câu cô muốn em giữ trong đầu là: cái làm nên bước ngoặt ấy nằm ở đâu — trong tiền, trong may mắn, hay trong một thứ mà bất cứ ai chịu nghe cũng học được? Cô sẽ cùng anh Hải mở dần từng lớp cho em thấy ở những phần sau.

“Anh Hải, điều gì giữ anh lại khi muốn quay về?”

Em ạ, có những câu hỏi mà lúc đặt ra, chính cô cũng thấy tim mình chùng xuống. Buổi trò chuyện hôm ấy, cô nhìn anh Hải và hỏi thẳng.

“Anh Hải, đã có lúc nào anh muốn buông hết để quay về Việt Nam chưa? Và điều gì đã giữ anh ở lại?”

Anh không trả lời ngay. Im lặng một lúc, rồi nói rất thật: có chứ. Những ngày đầu ở Thụy Điển, trong tay anh không có gì — không tiền, không nghề, không tiếng, không một người quen. Có buổi sáng phải dậy từ 5 giờ đi nhặt từng lon nước ngọt người ta vứt đi để đổi lấy chút tiền mua đồ ăn. Bị từ chối hết nơi này đến nơi khác. Đã có lúc anh chỉ muốn bỏ tất cả để về nhà.

Nhưng khi ngoảnh lại, anh lặng người: nhà đã bán rồi. Đường về không còn nữa.

Cô nghe đến đó mà nghẹn một nhịp. Em thử hình dung xem — muốn lùi, mà phía sau không còn lấy một bậc thang để đặt chân. Cái cảm giác ấy nặng đến mức nào.

Cô hỏi tiếp: “Vậy điều gì cho anh sức bước tiếp, thưa anh?” Anh bảo, chẳng phải dũng cảm gì to tát đâu. Chỉ là khi không còn chỗ để trốn, người ta buộc phải quay lại đối diện với chính mình — và chính lúc đó mới biết mình đi được xa đến đâu.

Em thân mến, cô kể chuyện này không phải để em về bán nhà, đốt sạch đường lui rồi liều một phen. Cô không bao giờ dạy em như thế. Điều cô muốn em khắc lòng là: “hết đường lui” không phải dấu chấm hết — với người có bản lĩnh, nó là điểm bắt đầu của quyết tâm. Cái đường lui em thật sự cần cắt bỏ không phải căn nhà, mà là cái tâm lý “thôi thì làm tạm, không được thì bỏ”. Ngày em coi nghề là con đường đi đến cùng chứ không phải chỗ ghé chân — là ngày tay nghề em bắt đầu khác.

Dịch vụ nối mi tại tiệm làm đẹp
Nghề nail và nối mi — hành trình Nguyễn Hải đi từ thợ đến chủ tiệm Lucia Nails (Thụy Điển). (Ảnh minh hoạ)

Không có phép màu, chỉ có “mỗi ngày giỏi hơn hôm qua”

Đến đây, cô muốn hỏi anh Hải một câu mà chắc nhiều em trong lớp cũng đang thắc mắc.

“Anh Hải này, cô thấy nhiều em mới vào nghề là muốn tìm ngay một con đường tắt, một bí quyết để giỏi liền. Với anh, có bí quyết nào như vậy thật không?”

Anh Hải cười, lắc đầu. Anh kể, ngày mới sang Thụy Điển, anh bắt đầu lại từ nghề bếp, làm mười bốn tiếng mỗi ngày. Rồi mới chuyển sang ngành làm đẹp: học Nail (làm móng) trước, sau đó học thêm nối mi. Và anh nói thật lòng, không có bí quyết thần kỳ nào hết. Chỉ là mỗi ngày anh nỗ lực giỏi hơn ngày hôm qua một chút. Từng khách một. Từng kỹ thuật một. Từng lần vụng về, rồi làm lại, rồi dần dần thành thạo.

Em nghe kỹ câu đó chưa? Mỗi ngày giỏi hơn hôm qua. Nghe đơn giản đến mức nhiều người xem thường mà bỏ qua. Nhưng sự thật là, cả nghề nail nối mi của anh Hải lẫn nghề makeup của cô, đều đi lên từ đúng một chữ đó thôi: LẶP LẠI.

Em cầm cọ ngày đầu tay còn run, đường kẻ mắt còn lệch. Nhưng kẻ đến đường thứ một trăm, thứ năm trăm, tay em tự biết dừng ở đâu. Em đánh nền buổi đầu còn loang lổ, còn dày cộm. Nhưng đánh đến gương mặt cô dâu thứ năm mươi, em nhìn một cái là biết da này cần gì. Em búi tóc lần đầu rối tung, kẹp rơi lả tả. Nhưng làm đủ nhiều rồi, mười ngón tay em sẽ nhớ thay cho đầu óc.

Không ai giỏi trong một đêm. Không có phép màu. Chỉ có số lần em chịu lặp lại.

Nên hôm nay cô giao em một việc nhỏ thôi, làm được ngay: em chọn lấy MỘT kỹ thuật mà em thấy mình yếu nhất — kẻ mắt, đánh khối, hay búi tóc — rồi luyện đúng cái đó mỗi ngày, liền trong ba mươi ngày. Mỗi ngày chụp lại một tấm, ghi một dòng: hôm nay mình khác hôm qua chỗ nào. Hết ba mươi ngày, em giở lại từ tấm đầu tiên mà xem. Cái khoảng cách giữa ngày một và ngày ba mươi, đó chính là “phép màu” em đi tìm bấy lâu. Hóa ra nó chưa bao giờ ở đâu xa. Nó nằm trong tay em, trong số lần em chịu ngồi xuống làm lại.

Từ người làm thuê thành người chủ: hành trình thợ → chủ có thật

Có một điều ít ai nói thẳng với em: làm chủ không phải một buổi sáng đẹp trời em thức dậy và tự nhiên có tiệm. Nó là điểm rơi của một chuỗi ngày dài — đủ tay nghề, đủ khách tin, đủ bản lĩnh để dám đứng ra chịu trách nhiệm. Cô hỏi anh Hải đúng câu mà nhiều em đang thao thức trong lòng.

“Anh Hải, từ người làm thuê bước sang làm chủ, với anh đó là cú nhảy may mắn hay là điều gì khác?”

Anh trả lời thật, không tô vẽ một chữ. Không có cú nhảy may mắn nào cả. Anh đi lên từng bậc bằng chính đôi tay đã quen việc, quen khách. Đến ngày 1/9/2019, doanh nghiệp Spa & Beauty của anh ra đời ở Göteborg. Không phải phần thưởng của may rủi — mà là ngày tay nghề đã đủ vững để dám gánh trách nhiệm cho cả người khác.

Cô nghe mà thấy ấm lòng. Vì cái ngày anh mở doanh nghiệp, anh đâu chỉ mở cho riêng mình.

“Rồi từ ngày đó tới giờ, điều gì ở lại với anh lâu nhất?”

Anh kể: giờ đội ngũ đã hơn mười người. Anh đào tạo nhiều em từ chỗ chưa có nghề thành kỹ thuật viên lành nghề, đồng hành cùng hàng nghìn khách. Và hành trình thợ thành chủ của anh Nguyễn Hải không dừng ở Göteborg — nó đi tiếp tới Lucia Nails ở Mölndal, nơi anh đặt cả một thập kỷ bài học vào một mái nhà mới.

22 năm trong nghề, cô nhận ra: người chủ thật sự không phải người kiếm nhiều nhất, mà là người làm ra được thứ chất lượng đều đặn tới mức dạy lại được cho người khác. Em làm giỏi một lần đã khó; làm giỏi mỗi ngày rồi truyền được cho học trò mới là bản lĩnh của người đứng đầu.

Nên hôm nay cô muốn em làm một việc nhỏ: tự đặt cho mình một cột mốc “làm chủ” của riêng em. Không cần to. Có thể là chiếc ghế thứ hai trong phòng, một góc makeup nhỏ mang tên em, hay ngày em nhận người học trò đầu tiên. Viết nó ra, ghi rõ ngày em muốn chạm tới. Vì hành trình thợ → chủ có thật — nhưng nó bắt đầu từ cái cột mốc em dám đặt ra hôm nay.

“Điều tôi tự hào nhất không phải con số” — ba giá trị đặt trên doanh thu

Có một nỗi sợ cô nghe đi nghe lại suốt bao năm dạy nghề. Nhiều em ghé sát tai cô, hỏi rất khẽ, như sợ ai nghe thấy: “Cô ơi, làm nghề mà tử tế quá, thật thà quá, liệu có sống nổi không?” Cô hiểu chứ. Vì chính cô ngày xưa cũng mang y nguyên câu hỏi đó trong lòng. Nên khi ngồi với anh Hải, cô hỏi thẳng vào đúng chỗ đau ấy.

“Anh Hải, đi lên từ con số âm như anh, điều anh tự hào nhất có nằm ở doanh thu không?”

Anh trả lời chậm, mà cô nghe xong lặng người một lúc. Anh nói điều anh tự hào nhất không phải con số. Mà là được nhìn một người từng thiếu tự tin, ngày qua ngày trở nên tự tin hơn. Một người từng nghĩ mình chẳng có giá trị gì, nay dám tin vào chính mình. Với anh, đó mới là thứ đáng để đổi cả một hành trình dài đằng đẵng.

“Vậy có điều gì anh nhất định không đánh đổi, dù phải mất tiền?”

Anh nói gọn, chắc như đóng đinh: “Chính trực quan trọng hơn lợi nhuận. Chất lượng quan trọng hơn tốc độ. Con người quan trọng hơn doanh thu.”

Em thấy không, ba câu đó không hề mềm yếu. Nó là cái xương sống. Người ta hay nghĩ tử tế là thiệt, hiền lành là bị lép vế. Nhưng một người đi từ số âm lên làm chủ, gây dựng đội ngũ hơn mười người, vẫn giữ nguyên ba nguyên tắc ấy. Vậy thì cái nỗi sợ “tử tế thì không sống nổi với nghề” — hoá ra chỉ là lời nói dối mà nhiều em tự nhốt mình vào.

22 năm trong nghề, cô nhận ra một điều: em hoàn toàn có thể vừa giỏi nghề, vừa tử tế, mà vẫn sống được, sống tốt. Chất lượng và con người không phải thứ em đem hy sinh để đổi lấy doanh thu — chính chúng mới là nền móng giữ cho doanh thu bền lâu.

Nên hôm nay cô muốn em làm một việc nhỏ thôi. Lấy giấy bút, viết ra ba nguyên tắc nghề em nhất định không đánh đổi, dù có mất vài khách, mất chút tiền. Viết xong dán ngay chỗ em ngồi làm. Để mỗi lần yếu lòng, em nhìn lên và nhớ mình là ai.

“Tôi không bán dịch vụ, tôi tạo ra trải nghiệm”

Em có biết điều gì làm cô dừng lại lâu nhất khi ngồi nghe anh Hải kể không? Không phải chuyện tiệm có bao nhiêu ghế, bao nhiêu nhân sự. Mà là một câu anh nói rất khẽ, như đang tự dặn mình.

Cô hỏi: “Với anh, khách bước vào tiệm là để làm gì?”

Anh Hải đáp thật thà: “Tôi không bán dịch vụ. Tôi tạo ra trải nghiệm.” Khách đến với anh Hải ở Lucia Nails không chỉ để móng đẹp hơn, mi dài hơn. Họ đến để được lắng nghe, được tôn trọng, và bước ra khỏi cửa với cảm giác mình xứng đáng với những điều tốt hơn.

Em thấy không, nghề makeup của tụi mình cũng vậy thôi. Một người thợ tử tế không bán một buổi trang điểm rồi thôi. Em tạo ra trải nghiệm: cách em đón cô dâu sáng ngày cưới khi tay cô ấy còn lạnh vì hồi hộp, cách em hỏi han để khi bàn tay em chạm lên mặt người ta, họ thấy yên tâm, cách em tiễn khách ra về với một nụ cười. Đó mới là thứ giữ khách quay lại tìm em.

Và có một điều ít ai nói với em: khi em cạnh tranh bằng trải nghiệm, em không phải hạ giá để giành khách. Bởi cái em cho đi, người bán rẻ hơn không có.

### Một lưu ý an toàn khi nối mi

Vì anh Hải đặt con người trên doanh thu, cô xin nhắc thêm điều này, coi như một phần của sự tử tế trong nghề. Với dịch vụ nối mi, nếu sau khi làm mà khách thấy ngứa, đỏ, cộm, hay chảy nước mắt kéo dài, đó có thể là dấu hiệu dị ứng keo. Khi ấy nên liên hệ lại nơi làm và đi khám nếu cần. Người thợ tử tế là người dặn khách điều này ngay từ đầu. Bởi giữ an toàn cho khách cũng chính là “con người quan trọng hơn doanh thu” mà anh Hải khắc lòng.

Cô gói lại cho em: bản đồ mini, câu hỏi thường gặp và bước tiếp theo

Đi hết câu chuyện của anh Hải rồi, giờ cô ngồi lại gói gọn cho em vài điều mang về.

Sự thật là chẳng có phép màu nào trên đường từ thợ đến chủ. Anh Hải bắt đầu từ con số âm — năm 2016 đặt chân tới Thụy Điển, hai bàn tay trắng, có buổi 5 giờ sáng dậy đi nhặt từng lon nước ngọt người ta vứt đi để đổi lấy chút tiền mua thức ăn. Có lúc muốn quay về, nhưng nhà đã bán, đường lui không còn. Vậy mà hôm nay anh là người sáng lập Lucia Nails ở Mölndal. Điều làm nên khác biệt không phải may mắn, mà là mỗi ngày giỏi hơn hôm qua — từng khách, từng kỹ thuật, từng lần vụng về rồi dần thành thạo. Một người khởi đầu từ số âm còn đi tới đây được, thì em — người bắt đầu hôm nay — chắc chắn đi được.

Cô hỏi anh Hải câu cuối: nếu chỉ được nhắn một điều cho các em còn đang chông chênh, anh sẽ nói gì? Anh bảo: điều anh tự hào nhất không phải con số, mà là được thấy một người từng thiếu tự tin trở nên tự tin hơn, một người từng nghĩ mình chẳng có giá trị gì nay dám tin vào chính mình. Em nghe kỹ câu đó chưa? Nghề làm đẹp không chỉ nâng gương mặt người khác — nó nâng chính em lên.

### Bản đồ mini — lưu lại xem sau

  • Hoàn cảnh không quyết định, tư duy mới quyết định. Con số âm không phải dấu chấm hết, chỉ là điểm xuất phát.
  • Mỗi ngày giỏi hơn hôm qua — tích lũy thay cho phép màu.
  • Chính trực, chất lượng, con người đặt trên doanh thu — và tạo trải nghiệm, không chỉ bán dịch vụ.

### Câu hỏi thường gặp

Từ thợ đến chủ tiệm mất bao lâu? Không có mốc cố định cho ai cả. Với anh Hải là cả một hành trình đi qua nghề bếp, học nail, học nối mi rồi tích lũy đủ tay nghề mới làm chủ. Làm chủ là kết quả của tích lũy đủ lâu, không phải phần thưởng của may mắn.

Không có vốn thì khởi nghiệp nghề làm đẹp được không? Anh Hải bắt đầu từ con số âm — không tiền, không nghề, không tiếng, không một mối quan hệ. Thứ em cần trước không phải vốn lớn, mà là tay nghề vững lên mỗi ngày và tư duy của người chủ.

Học makeup ở PLITA thì áp dụng bài học này ra sao? Em luyện một kỹ thuật đều đặn, tử tế với từng khách, đặt chất lượng và con người trên doanh thu — em vừa giỏi nghề vừa sống được với nghề, đúng tinh thần cô vẫn dạy.

### Bước tiếp theo cho em Đọc thêm hành trình của Nguyễn Hải trên blog của anh để thấm cách một người đi lên từ số âm. Nếu em muốn học Makeup & Hair bài bản cùng cô, gọi PLITA qua hotline 0878 138 886 — cô đợi em.


Về tác giả: Master Phương Ly (Lý Thị Ngọc Phượng) — CEO & giảng viên Master PLITA Makeup Academy; hơn 22 năm trong nghề makeup, hơn 10 năm đào tạo, đồng hành cùng hơn 5.000 cô dâu và hơn 360 học viên, dạy cả Makeup & Hair. Hotline PLITA: 0878 138 886.

Về nhân vật/nguồn: Nguyễn Hải — người sáng lập tiệm làm đẹp Lucia Nails (Mölndal, Thụy Điển), hơn 10 năm trong nghề nail – nối mi – spa. Đọc thêm tại blog cá nhân: https://nguyenhaieagle.com

Em bắt đầu từ đâu không quan trọng bằng việc em chịu bắt đầu — và bắt đầu ngay hôm nay. Cô tin em. ❤️

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *